Chủ đề

Chữ tài liền với chữ tai một vần

(Bạn đọc) - Ngay sau khi báo chí đưa tin cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hà Nội ra lệnh bắt và khám xét khẩn cấp đối với Phạm Viết Đào, sinh ngày 10/04/1952 tại Nghệ An. Vì có hành vi vi phạm pháp luật theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.” Thì lập tức trên blog của các nhà “chấy thức” rầm rộ lên những tin giật gân. Vậy đâu là sự thật về việc Phạm Viết Đào bị bắt?

Tìm hiểu vì sao Phạm Viết Đào bị bắt? 

Xem bài liên quan Phạm Viết Đào :

Về con người Phạm Viết Đào vốn xuất thân là một nhà văn, từng có một thời gian dài làm Thanh tra Bộ Văn hóa – Thông tin. Nhưng người xưa có câu “chữ tài liền với chữ tai một vần”, quả không sai, vì dường như con đường nghiệp văn và làm việc trong cơ quan nhà nước không còn hấp dẫn đối với một cây viết được coi là “có tài” này. Đào đã chuyển sang nghề tay trái là viết blog để tự do tung hoành thể hiện ý kiến của mình. Ban đầu, Đào lập ra blog cá nhân “PhamVietDao” là để thể hiện cái nhìn tự do của mình nhưng càng về sau các bài viết của Đào sa lầy vào cái nhìn méo mó. Nguy hiểm hơn, từ cái nhìn đó Đào đã chuyển hẳn sang viết lách các bài sặc mùi tiêu cực, lợi dụng quyền tự do ngôn luận để xúc xỉa người khác bằng thủ đoạn thêm thắt, bịa đặt để định hướng sai dư luận, mặc dù đã nhiều lần bị nhắc nhở nhưng Đào vẫn bất chấp, coi thường luật pháp và thách thức dư luận. Thậm chí một số người đã ưu ái gọi Đào là nhà văn dở hơi và liên tục viết bài nói về sự loạn ngôn của ông. Đến mức Đông La đổi tên thành “Phạm Viết Bừa, Phạm Viết Đần” còn Nguyễn Văn Minh nói Đào là “đã dốt còn nguy hiểm”.

Chữ tài liền với chữ tai một vần

Trước khi bị bắt, Đào đã cho ra lò rất nhiều bài viết dạng đi trước đón đầu về những vấn đề nội chính, khiến nhiều người tò mò không biết Đào lấy nguồn tin từ đâu? Điển hình như khi ông Hồ Đức Việt còn đang lâm bệnh nặng chưa biết thế nào thì Đào liền đăng tải bài “Tiểu sử đồng chí Hồ Đức Việt”, ác nỗi ngay dòng đầu tiên ông Đào viết “Ông Hồ Đức Việt (1974 – 2013)? Hàm ý gì đây? Dù có ngụy biện là Đào copy từ trang khác qua nhưng với một bề dày kiến thức, văn hóa và tuổi đời như Đào, lẽ nào blog này không hiểu hoặc cố tình không hiểu dòng chữ trên oan nghiệt đến mức nào? Thật khó nghĩ trong đầu ông chứa những gì? có thể châm biếm, cười nhạo sự lố bịch của ai đó nhưng không được bỡn cợt trước cơn thập tử nhất sinh của bất cứ người nào, đó là đạo lý căn bản của một con người lẽ nào ông quên? Lố bịch hơn, khi thông tin ông Hồ Đức Việt từ trần được loan báo thì ông lại giả đò “mèo khóc chuột”, với bài viết “Vì sao ông Hồ Đức Việt – trưởng ban tổ chức Trung ương thất sủng trong Đại hội XI”. Dù nội dung bài viết của tác giả Trần Gia Lạc nhưng Đào không quên chèn mấy câu đầu dòng “các đồ đệ cũ của ông hãy làm cái gì đó, dù chỉ là một ý kiến bênh vực cho vong linh ông Việt có thể ngậm cười ở thế giới bên kia. Còn các đồ đệ mới của ê kíp lãnh đạo mới, đừng né tránh, bóp méo, bôi nhọ người đã khuất! cha ông ta có câu răn dạy hậu thế: nghĩa tử là nghĩa tận, hãy trông người mà nghĩ đến ta”… Thật nực cười cho câu trông người mà ngẫm đến ta, không biết khi viết những từ trên Đào có tự vấn lương tâm mình chưa mà bày đặt dạy đời kiểu “trứng khôn hơn rận”. Không chỉ đem chuyện sinh tử của người khác ra để câu view rẻ tiền, Đào còn ngang nhiên truyền bá tư tưởng mê tín dị đoan gây mất trật tự an ninh xã hội (vụ “thần xà” nhập người ở Vạn Phúc, Hà Đông)…

Ông Phạm Viết Đào

Điều tiên quyết của người cầm bút là chỉ viết sự thật và viết khách quan theo đúng lương tâm, hiểu biết của mình, nhưng Đào đã không làm như vậy, vẫn cái kiểu tự do xuyên tạc, bịa đặt xúc phạm quyền lợi của nhà nước, tổ chức và công dân của Đào tất yếu phải bị xử lý trước ánh sáng công lý để bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật là lẽ đương nhiên. Có thể đây sẽ là bài học đắt giá với Đào và những ngày tháng sau này Đào sẽ tự vấn lại lương tâm để bớt bịa đặt và bóp méo sự thật, hãy sống như câu nói nổi tiếng trong cuốn tiểu thuyết Thép đã tôi thế đấy: “Cái quý nhất của con người ta là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và hèn đớn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng: tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời…”.

Bạch Dương

(Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm riêng của tác giả)

Xem bài liên quan Phạm Viết Đào :

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@trandaiquang.info
Theo dõi TRANDAIQUANG.NET qua FB, G+:
Thích và chia sẻ bài này trên:
Chia sẻ facebook